Hiển thị các bài đăng có nhãn thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Mùa xuân, hạ, thu, đông tại Nhật bản thế nào

Hiển nhiên các mùa ở Nhật rất lạ, giống như tính khí người con gái. Có lúc êm dịu, nhẹ nhàng, có lúc hung bạo, khắc nghiệt nhưng lúc nào cũng muốn mình thật rực rỡ, tươi mới. Điều đó khiến cho biết bao người muốn khám phá chiêm ngưỡng…

Mùa xuân - Cái đẹp vô thường
Dự báo thời tiết ở Nhật có một điểm rất thú vị mà không quốc gia thứ hai nào trên thế giới giống như vậy. Dự báo thời tiết về tình hình hoa anh đào nở. Người Nhật say mê hoa anh đào đến nỗi họ nhận rằng: “Nếu là hoa, xin làm hoa anh đào. Nếu là người, xin làm một võ sĩ đạo - A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai".
Những cánh hoa đào (Sakura) sẽ rụng rơi khi còn đương độ tươi thắm. Năm cánh hoa sắc hồng mỏng manh bay theo làn gió trông như những bông hoa tuyết đang bay. Người võ sĩ đạo tự ví cuộc đời mình như hoa anh đào, đẹp tựa như hoa khi nở và tắt lụi đúng ở đỉnh cao rực rỡ của nó. Biết chết một cách cao đẹp chính là cái đẹp cao cả nhất. Trong khí trời mùa xuân, những cánh hoa rơi như rải thảm đầy những lối đi. Trong cơn mưa mùa xuân, khúc hát về vẻ đẹp phù du như trỗi lên, những gì đẹp đẽ thường ngắn ngủi và sự tàn phai giữa độ tươi thắm cũng là cái đẹp.Chính vì lẽ đó mà hoa đào được tôn vinh là quốc hoa ở Nhật. Nó biểu trưng trọn vẹn cho triết lý sống chết của người Nhật, biểu trưng cho vẻ đẹp thanh cao và là nỗi buồn về sự vô thường.
Tình cảm của người Nhật dành cho hoa đào là vô bờ bến. Ở công viên, trường học, ao hồ... hoa đào đều hiện hữu. Khi xuân đến, trời ấm dần lên, cả một màu hồng phấn ôm trọn núi đồi, phố phường, tầng tầng lớp lớp cây nọ nối cây kia tạo nên một bức tranh tuyệt tác. Dưới bóng hoa đào, người ta tụ tập ngắm hoa, làm thơ, ca hát nhảy múa.
Dưới ánh đèn lấp lánh vào ban đêm, hoa anh đào mang vẻ đẹp  khác hẳn. Ánh đèn sẽ được chiếu sáng từ những tán hoa anh đào, khác với ban ngày, không gian trở nên huyền hoặc hơn, lãng mạn hơn. Có rất nhiều loại hoa anh đào khác nhau, từ loại hoa mọc dại trên núi cho đến những loại được lai tạo kỳ công để phục vụ nhu cầu thưởng ngoạn của con người như: Someiyoshino, Kasumizakura, Edohiga, Oshimazakura, Oyamazakura, Yamazakura với đủ màu sắc: trắng, hồng nhạt, đỏ… Loại Someiyoshino được trồng nhiều nhất, sinh trưởng nhanh, chỉ khoảng 10 năm đã trở thành 1 cây lớn và cho hoa nở nhanh hơn loại khác. Từ thời Meiji loại này đã được trồng phổ biến trên khắp nước Nhật. Hoa lại nở trước rồi mới mọc lá, cánh hoa cũng to hơn so với các loại khác có vẻ đẹp quý phái.
Thời gian Mankai (nở rộ) của những loại này cũng khác nhau. Tùy theo từng chủng loại hoa và điều kiện môi trường thời tiết mà tuổi thọ của hoa anh đào cũng khác nhau. Loài hoa Someiyoshino có tuổi thọ 7 ngày kể từ ngày Mankai. Loài hoa Kanzakura thì được lâu hơn chừng 10~12 ngày kể từ ngày Mankai.
Theo “Cổ sự ký” Sakura là cách gọi lái từ Sakuya - là tên trích trong tên của Nữ thần Konohana. Nữ thần này chính là người đầu tiên gieo hạt giống cây hoa anh đào trên núi Phú Sĩ nên được coi là Nữ thần Sakura. Nữ thần có sắc đẹp tuyệt vời và loài hoa sakura khi nở cũng mang vẻ đẹp tựa như sắc đẹp của bà.
Hoa anh đào còn là biểu tượng của hòa bình. Khi nước Nhật tặng hoa anh đào cho các nước khác trên thế giới là họ bày tỏ thiện chí đẹp đẽ của mình với bạn bè.
Nếu bạn muốn tận mắt chứng kiến vẻ đẹp hoa anh đào tại đất nước Mặt trời mọc thì hãy nên có kế hoạch sắp xếp ngay từ bây giờ.  Tiết lộ cho bạn 1 số nơi tuyệt vời để ngắm hoa: Công viên Shinjuku Gyoen, Công viên Ueno Onshi, Đền Asakusa Kannon, Con phố Nakano, Công viên Inokashira Onshi…
Chắc chắn rằng bạn sẽ cảm thấy rất thú vị!

Mùa hạ - Chào đón nữ hoàng muôn hoa
Khi những bông hoa đỗ quyên, tử đằng, diên vĩ và vô vàn các loài hoa dại nhường chỗ cho những cơn mưa tháng sáu thì sứ giả của mùa hạ dần lộ diện.Sau cơn mưa ướt át là những ngày nắng ấm, loài hoa mẫu đơn kiêu kì rực rỡ khoe sắc dưới nắng mai. Bông hoa quốc sắc thiên hương này từng rất được ưu ái qua nhiều triều đại, với mệnh danh "Chúa của muôn hoa” và được ca tụng trong văn thơ, nhạc và tranh vẽ. Loài hoa này được nhiều quốc gia trên thế giới như Trung Quốc, Mỹ.... chọn làm biểu tượng.

Mùa Thu – Rừng cây lá đỏ
Biểu tượng của mùa thu là cây phong. Người Nhật cũng có lễ hội ngắm cây phong mùa thu như lễ hội hoa anh đào vậy. Những cây phong với các sắc vàng, cam và đỏ rực làm sáng cả trời Nhật Bản. Tại Nara, gần đền Kasuga, dưới tán cây phong, cả ngàn con nai lang thang tạo nên cảnh trí lãng mạn tuyệt vời làm tốn không ít bút mực của các bậc văn nhân thi sĩ. s
Mùa thu còn được điểm tô bằng “Gương mặt sớm mai”- hoa Asagô. Loài hoa với vẻ đẹp bình dị nhưng không kém phần rực rỡ cũng được người Nhật yêu thích. Tuy chỉ là loài hoa dại nhưng người Nhật rất quý trọng, nhà thơ Chiyô vào buổi sáng sớm nhìn hoa rơi trên mặt nước không nỡ đành đánh động cánh hoa.
“A! Hoa Asago
Chiếc gầu vương hoa bên giếng
Đành xin nước nhà bên”
(Nhà thơ Chiyô)

Mùa đông – Vẻ đẹp băng giá
Mùa đông bắt đầu vào tháng 12. Tuyết bắt đầu rơi, khắp nơi toàn một màu nâu xám.
Đỉnh Fuji bảng lảng trong sương tuyết “buông xuống từ trời như một chiếc quạt trắng muốt” (Thi sĩ thời Tôkugawa) chính là địa danh không thể không nhắc đến, bởi lẽ vẻ đẹp hầu như hoàn hảo của nó, đặc biệt là vào mùa đông, khi nửa phần trên của núi phủ tuyết trắng. Là ngọn núi cao nhất ở Nhật Bản với hình chóp bốn cạnh rất đều đặn, hoàn chỉnh và điển hình, cao 3.776 m, diện tích 90,76 km2, đỉnh Phú Sĩ làm hút hồn du khách bởi cảnh đẹp suốt bốn mùa trong năm, là nguồn thi hứng cho nhiều thế hệ con người.
Chuyện xưa kể rằng, ngày xưa có một ông lão đi vào rừng sâu chặt tre. Ông chặt đến một đoạn tre có màu vàng óng và thấy bên trong có một bé gái mình dài ba tấc. Ông lão đem đứa bé về nhà nuôi. Năm tháng trôi qua, bé gái lớn dần và trở thành một cô gái xinh đẹp kiều diễm. Nhiều chàng trai đem lòng thương yêu và cầu hôn nhưng cô gái đều từ chối. Việc này đến tai vua, vua cũng muốn chiếm cô gái xinh đẹp này nhưng không được toại nguyện. Cô gái ấy vốn là một tiên nữ trên cung trăng. Nàng mắc tội nên bị đày xuống trần gian chịu tội. Mãn hạn rồi nàng sẽ được về trời. Để trả ơn nuôi dưỡng của ông lão, trước khi giã từ ông để bay về trời, nàng gửi lại biếu ông một bọc thuốc “trường sinh bất tử”. Còn vua nổi trận lôi đình vì không lấy được nàng. Vua cho người đến cướp lấy bọc thuốc ấy, đặt lên một đỉnh núi cao gần nhất trời đất rồi đốt. Đá trên đỉnh núi bị đốt nóng biến thành màu đỏ rực như lửa.  (Chuyện dân gian Nhật Bản “Vật biết nói trong ống tre”).
Quả núi ấy là núi Phú Sĩ.
Tại đây, mùa xuân hoa lá xanh tươi, mùa hè nước chảy róc rách chim muông hót ca, mùa thu lá đỏ phủ trùm núi đồi, mùa đông băng tuyết trắng xóa.
Đến Nhật ai cũng muốn 1 lần được leo lên núi Phú Sĩ. Dù rằng đường lên núi với bao khó khăn, thời tiết, giông gió thất thường nhưng “Không lên đỉnh núi không phải là hào kiệt”.
Đến Nhật, du khách lạc vào xứ huyền ảo bởi những nét văn hóa độc đáo nơi đây. Tất cả đều chỉnh chu, đẹp đẽ. Nét văn hóa truyền thống ấy đem lại cho du khách nhiều ấn tượng sâu sắc khó quên.
Nhật Bản - Xứ mộng diễm kiều.





Tính cách người Nhật như thế nào?

Bà Ruth Benedict, một chuyên viên Nhân Chủng Học ở Đại Học Columbia đã biên khảo về tính cách người Nhật vào thập niên 40 để làm nền tảng cho chính sách đối ứng của Hoa Kỳ. Bà đã viết nhiều bản tường trình và đúc kết thành tác phẩm "The Chrysanthemun And The Sword" (Kiku To Kitana = Hoa Cúc Và Thanh Kiếm). Theo bà: "Người Nhật vừa hung bạo vừa hiền hòa, vừa nghiêm khắc vừa thơ mộng, vừa cứng ngắc vừa nhu nhuyễn, vừa trung thành vừa phản trắc, vừa can đảm vừa hèn nhát, vừa bảo thủ vừa cấp tiến... và chịu ảnh hưởng cùng lúc của Thần Đạo và tam giáo Nho, Phật, Lão...".

Những điều ấy thoạt nghe có vẻ chung chung, như có gì đó cũng giống người Việt hay các dân tộc khác, nhưng để ý kỹ, khi viết như thế, bà đã nêu bật được tính tích cực, đôi khi dẫn đến cực đoan ở cả hai thái cực của người Nhật. Như người Nhật trước và sau Thế Chiến Thứ 2 đi từ tàn bạo đến hòa bình, ngày xưa họ sẵn sàng chết thì ngày nay họ bảo vệ mạng sống bằng mọi giá, thể hiện qua chính sách của chính phủ cũng như từng người dân. Họ hiền tới độ đi ra nước ngoài thường bị những người không đứng đắn trấn lột, ăn hiếp. Có khi tôi liên tưởng đến hình ảnh những chú gà "nuôi giam", những con thỏ "nhà", dù được thả ra thì lúc nào cũng chậm chạp, không quen đối phó với các bất trắc bên ngoài.

Họ có tinh thần thực dụng và mạo hiểm rất cao, đã tự đi du học và khéo léo đãi lọc văn minh, văn hóa Trung Hoa, mà không du nhập từ chương và khoa cử. Khi thấy những nền văn minh văn hóa rực rỡ ở Âu-Mỹ, họ cũng đã tìm tới học hỏi, làm giàu thêm cái vốn đã rất phong phú của họ, thể hiện song hành tính bảo thủ và cấp tiến. Tất nhiên khi trào lưu Âu-Mỹ tràn tới đất Phù Tang, thì ít nhiều họ cũng mất đi phần nào bản sắc riêng.

Tinh thần kỷ luật đi đối với giáo dục:

Người Nhật nổi tiếng là có kỷ luật, cho dù sự kỷ luật đó bắt nguồn từ hoàn cảnh sinh sống khó khăn, từ việc nghĩ tới lợi ích chung hay từ văn hóa v.v... đã trở thành như tự giác, nhưng không phải cứ thế thì 100% con người trong xã hội này sẽ trở thành kỷ luật. Mà những người làm luật, những đoàn thể... đều phải suy tính, ghi ra rất chi tiếc các quy luật và phổ biến rộng rãi để mọi người tuân theo.

Những nơi sinh hoạt công cộng luôn thấy đầy những bảng hướng dẫn, thông báọ Cứ nhìn mặt đường của Nhật thì rõ, đâu đâu cũng trắng xóa các lằn kẻ phân luồng xe chạỵ Ở những nơi đông đảo hay dễ gây tai nạn, mặt đường còn được sơn màu cam hay đỏ, sơn tráng loại đá răm... để xe chạy không bị trượt. Ngoài ra còn lót những tấm nhựa chỉ đường và loa phát nhạc báo cho người mù ở một số chỗ băng ngang đường. Tiền giấy cũng có dấu hiệu nổi đặc biệt, ở ga xe điện thì dán bảng ghi bằng chữ nổi dành cho người mù để có thể tự mua vé... Quanh các trường Tiểu Học thì thường có người cầm cờ hướng dẫn các em nhỏ qua đường.

Người Nhật nổi tiếng là dặn dò chi tiết nhất so với các dân tộc khác. Xe điện lúc nào cũng thông báo mở cửa bên nào, xin lưu ý đừng để quên hành lý, khi bước ra coi chừng khoảng cách giữa toa xe và thềm ga...

Tóm lại là sự tự giác chung vẫn luôn luôn cần sự hướng dẫn, giáo dục cụ thể để đáp ứng với hoàn cảnh và sự thay đổi của xã hội theo với thời đại.

Lễ nghĩa – Lịch sự:

Ai cũng thấy là người Nhật rất lễ nghĩa, chào nhau không phải một lần mà đôi khi năm lần bẩy lượt. Ăn mặc lịch sự, nói năng nhỏ nhẹ, không phải lúc nào cũng to tiếng như chửi nhau như giữa lính Nhật thời Thế Chiến Thứ 2 với nhau hay với người bị họ thống trị... Trừ một số giới trẻ ăn mặc lố lăng, người đi làm đều ăn mặc lịch sự, nhìn ngoài đường không thể nào đoán được họ làm việc gì, áo quần luôn sạch sẽ, khi vào nơi làm mới thay quần áo làm việc lao động, nên đôi khi chỉ là nhân viên làm vệ sinh, đổ rác.
Phái nam Nhật hầu như không có chuyện thấy người đẹp lạ ngoài đường mà hút gió, ngỏ lời tán tỉnh, chọc ghẹo... Hầu như không có chuyện không quen mà lẽo đẽo theo nàng về tới nhà rồi trồng "cây si" luôn. Nhưng bạn với nhau thì giữa nam nữ lại có vẻ gần gũi, tự nhiên hơn người Việt. Đi nhậu chung mà nếu một bên say thì bên kia sẵn sàng dìu đi. Vì vậy, đôi khi người Nhật kết hôn trễ, có tới khoảng 50% phải nhờ người giới thiệu, gọi là "mai". Phụ nữ được khen đẹp thì chắc là ai cũng thích, nhưng phụ nữ Nhật thì mắc cỡ, tỏ thái độ khiêm tốn và thường nói: "Cám ơn", còn phụ nữ Việt "đáo để" hơn, thường trả lời: "Sạo", "Đừng có nịnh"... còn người lạ mà khen, có khi bị lườm nguýt cho một phát rồi nói: "Vô duyên!".

Vào ngày lễ Tình Nhân, phụ nữ Nhật thường tặng chocolate cho tất cả đồng nghiệp phái nam trong văn phòng.
Nhật Bản có Ngày Tình Yêu (Valentine), là ngày 14 tháng 2. Theo truyền thống Á Đông, trong truyền thuyết Nhật cũng từng nói tới chuyện có vị thần phái nữ tỏ tình với vị thần phái nam trước, nhưng cho là chuyện không nên, nên phái nữ lúc nào cũng ở thế bị động, khó kiếm chồng. Vì vậy, Ngày Tình Yêu là ngày phái nữ tặng quà cho phái nam, thường là chocolate để phái nữ có cơ hội mạnh dạn lên tiếng. Còn khi hai bên quen nhau thân thì phái nam không những tặng hoa hồng còn tặng quà và phái nữ cũng tặng quà ngược lại nhưng không tặng hoa. Ở Việt Nam cũng mới có ngày này, nhưng phái nam thường tặng phái nữ hoa hồng để tỏ ý thích.

Ngày Trắng, là ngày 14 tháng 3, phái nam tặng quà đáp lễ cho phái nữ, thường là kẹo. Ở Việt Nam không có ngày này.

Phái nữ Nhật Bản dường như không bỏ lỡ cơ hội "vùng lên" để kiếm chồng vào những ngày này, nên họ chờ ngày 14/02 để "mượn quà thay lời" và mong ngày 14/03 để xem phái nam đáp ứng như thế nào. Phong trào mới chỉ vài chục năm nay mà đã như một truyền thống lâu đời ăn sâu trong tâm trí và được hưởng ứng nồng nhiệt. Dịp này phái nữ ào ào đi mua chocolate như bão táp với sự tiếp tay kiếm lời rất đắc lực của các cửa tiệm thương mại.

Họ rất điềm tĩnh trong ứng xử, ít nổi nóng, nhưng khi nổi nóng thì cũng khó giữ bình tĩnh, mà cũng chẳng mấy khi họ cản nhau. Tôi đã chứng kiến sinh hoạt các câu lạc bộ thể thao ở Đại Học. Đàn anh thường đì đàn em với một thứ kỷ luật huấn nhục, không phải chỉ trong một tuần mà gần như suốt thời trẻ, có khi kéo dài cả đời nhưng ở mức độ nhẹ hơn. Người Việt dường như rất khéo léo trong việc la mắng, tuy đôi khi nói bóng gió, nhưng khi la mắng thì nói thẳng vào chỗ sai quấy (tất nhiên đó là khi chủ quan) nhiều hay ít tùy theo lỗi nặng hay nhẹ... Còn với người Nhật, khi rầy la, nhiều khi không nói thẳng và cụ thể nên người bị la không hiểu người la muốn gì mà la rất nặng và rất dai, bất chấp thể diện người đối diện. Có khi mới sáng ra, ông chủ vào hãng là la toáng lên, mà có khi la chung chung kiểu nói: "Mọi người làm cái gì vậỷ", "Đồ cà chớn!", "Không ai chịu làm việc!"... La kiểu này thì không ai biết là ông ta nói gì và muốn gì, nhân viên thì cứ im lặng nghe rồi giải tán, vẫn làm việc như thường, nếu ấm ức quá thì hết giờ làm việc rủ nhau ghé quán nhậu làm vài ly rượu cho nguôi.

Trong công sở, tư sở và các hãng xưởng cũng vậỵ Cấp trên la mắng cấp dưới rất nặng, bất chấp thể diện người bị la mắng, làm cho nhiều khi người ngoài thấy rõ sự khúm núm, sợ sệt của cấp dưới. Và trong nhiều trường hợp cấp dưới thi hành mệnh lệnh mà không cần suy nghĩ gì cả, như chỉ cốt làm vừa lòng cấp trên! Họ cũng rất trọng chủ nghĩa "bái kim" (quá trọng đồng tiền), nên sống có hai mặt, với nhân viên thì gắt gao, mà với khách thì cởi mở, ngọt ngào. Đó là cái giá mà người Nhật đã phải trả để xã hội ổn định và phát triển. Mỗi người phải chịu khép bớt phần đòi hỏi tự do của mình.


BÀI VIẾT XEM NHIỀU: